Ở TRONG THƯ VIỆN KHÔNG ĐƯỢC LÀM ỒN

     

Thể loại: Tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, nhân duyên tình cờ gặp mặt gỡ, điềm văn, ôn nhu dí dỏm phúc hắc giáo viên công x nội liễm mạn nhiệt độ thụ, niên thượng, đoản văn

Vai chính: Đoạn Triều Sinh (thụ), trung bình Chu (công)

Edit: wp echkidieu2029

———

Văn án

“Không nên trùng hợp, chưa phải ý trời, không phải vận mệnh.”

“Là anh đã thủ đoạn từ lâu, anh ao ước tiếp cận em.”

Triều Sinh, nam, 19 tuổi, tuổi còn trẻ nhưng lại lại tốt ủ rũ. Thuở đầu cậu chỉ vì hiếu kỳ mà đi đăng ký tài khoản trên một phần mềm chat giành riêng cho gay, lại độc nhất vô nhị thời hứng khởi, ban đầu cùng địch thủ yêu qua mạng.

Bạn đang xem: ở trong thư viện không được làm ồn

Lúc thường cậu không chỉ có thả thính với người ta, ngoài ra tám nhảm về tên thầy giáo ở phòng đối lập ——

“Anh ta là trai hư á.”

“Bạn trai cũ của anh ý ta bởi anh ta mà cắt cổ tay, nữ giới trước còn do anh ta đi phá thai.”

“Mỗi ngày phần nhiều đến thư viện mượn sách quý, mượn ngừng mà chị em nó ko thèm trả luôn.”

“Trai hư bị tiêu diệt tiệt!”

“Hình như anh ta… bao gồm ý với tôi.”

Tầm Chu, nam, 26 tuổi, xử sự dịu dàng nhưng lại cực kỳ thích trêu chọc, ngoại trừ quá trình thì chuyện quan trọng chính là… bàn tính thủ đoạn làm sao để tình cờ gặp được Triều Sinh.

Ban đầu anh chỉ là tò mò yêu qua mạng cùng với Triều Sinh, cơ mà càng nhún càng sâu, còn mong cùng tín đồ ta ấp ủ hôn môi.

Không chỉ làm người yêu Plato trên mạng cùng với Triều Sinh, không tính đời cũng thế óc tìm mưu tính kế để quyến rũ sự để ý của Triều Sinh.

“Suỵt —— Ở vào thư viện, không được gia công ồn, chưa phải em lập mức sử dụng à, sao lại ko tuân thủ?”

———-

Review (wp ajthyj5)

“Ở trong thư viện, không được thiết kế ồn” là câu chuyện rất có thể dùng để chữa lành các vết thương, thêm vá các nỗi buồn còn khiếm khuyết.

Mở đầu mẩu chuyện là trái đất của thanh xuân, của sân vườn trường và tuổi trẻ. Mười chín, đôi mươi là giới hạn tuổi vừa ngu ngơ vừa cố gắng để trưởng thành. Và Đoạn Triều Sinh đó là một đại trượng phu trai như thế. Khát khao triệu chứng tỏ phiên bản thân nhưng lại lại e ngại phá kén, hy vọng làm thiêu thân nhưng mà lại sợ hãi mình bị tiêu diệt trong lửa đỏ, ao ước dung hòa nhưng lại cũng sợ bắt buộc đổi thay… Triều Sinh như thể là con ốc với loại vỏ nặng tay đầy gai nhọn. Để rồi đến một ngày, từ bỏ dưng tất cả một fan đến, kiếm tìm mọi phương pháp để bắt nhỏ ốc đó chui ra khỏi cái vỏ, rất-không-giống-ai. Nhưng, người-đó thành công. Chưa phải vì hành động của người-đó quan trọng mà bởi vì người-đó là sự tồn tại đặc trưng nhất.

Tầm Chu được vạc họa là một trong những nhân vật gần như là “đủ đầy” từ nước ngoài hình, côn trùng quan hệ, sự nghiệp cho tính cách. Ở độ tuổi 26, qua chiếc bồng bột, dần trưởng thành và lột vỏ đi thành bọn ông. Nhưng bề ngoài lành tính, nhu hòa cũng không đậy lấp được cái sự “trẩu” cùng nhây tiềm tàng trong anh. Trung bình Chu là 1 trong những kiểu Công nhưng tôi khôn cùng thích, lý tưởng nhưng đôi khi rất lầy, kiên định, biết quản lý cảm xúc, lý trí với hành động. Cung cấp đó là mẫu nét giảo hoạt pha chút láu lỉnh của tuổi trẻ, sự thiết yếu chắn của các kẻ đã từng đời đã hình thành một thầy Tầm hết sức thật, rất ví dụ và cũng khá đáng ghét.

Có thể tôi ko đủ nhiều từ ngữ để miêu tả được không còn về họ. Tuy nhiên, chỉ cần hiểu dễ dàng và đơn giản rằng, đó là cuộc đuổi giết có chủ đích giữa tài năng giới “thả thính” chuyên nghiệp hóa và chú chiên ngây ngô cứ phù hợp gồng bản thân lên có tác dụng sói. Với hiển nhiên, hiệu quả không phải nghĩ cũng biết.

Một tín đồ thích suy nghĩ vẩn vơ nhưng không thích chia sẻ vì sợ người ta “thấy” được mình. Triều Sinh biết mình thích gì, ghét gì nhưng thỉnh thoảng cứ bị nhập nhằng giữa suy xét thích bao nhiêu, ghét kích thước nào. Là fan vừa từ bỏ ti vừa solo thuần, lại thiếu thân thương và dữ thế chủ động trong phần lớn thứ. Tóm gọn là rét mướt nhạt. Lạnh với những người và Nhạt với mình. Vì vậy ra, Triều Sinh sợ hầu hết thứ xuất hiện đã gồm lửa, từ bỏ tận bên trong cứ âm ỉ tỏa hơi nóng. May sao khoảng Chu lại là 1 trong những khắc tinh như thế. Có thể vì bắt đầu từ nghề nghiệp, anh nên phải giao tiếp và tạo thành mối liên hệ. Nhưng chủ yếu Tầm Chu cũng nói rằng, tự nghi hoặc lý do đến dần dà anh vẫn quen và cảm thấy đó là 1 phần cuộc sống. Ko kể ra, bối cảnh gia đình, hoàn cảnh sống cũng làm nên hai con tín đồ đối lập. Một Đoạn Triều Sinh luôn luôn bị khoác định là không giỏi giang, không kim chỉ nan và luôn bấp bênh và một Tầm Chu từ nhỏ tuổi đã tự biết cùng hiểu thiết yếu mình, “không giống người khác, không tồn tại ước mơ, chỉ tất cả mục tiêu”. Nếu như ai này dành riêng thật nhiều thời gian để kiếm tìm cái mình đang có nhu cầu muốn rồi ngồi vẽ mong mơ, thì trung bình Chu thiết thực hơn nhiều. Ước mơ gồm phải phí phạm không lúc mãi cũng chẳng thành mục tiêu đời mình, không kế hoạch cũng chẳng bao gồm dự trù.

Cậu, cần sử dụng 19 năm nhằm cứ bám trụ cái thông tỏ nhất của mình mà sống.

Xem thêm: Diễn Giả Nguyễn Thành Nhân “Lấy” Nhiều Nước Mắt Hiếu, Diễn Giả Nguyễn Thành Nhân

Anh, chỉ từ một ánh mắt, một chiếc nâng tay với mũi tên lao vút đến hồng trung tâm trong một ngày mưa, để hiểu người sát cánh đồng hành trong chiến lược chu du thế giới cùng mình là ai.

Anh không ngại gian trá, dùng những thủ đoạn nhằm sinh ra chiếc gọi là tình cờ. Thì cũng không lo ngại phân thân trở nên mình thành hai fan khác biệt. Người tâm lý, nhẹ dàng, kẻ thích hợp trêu chọc không hơn. Mỗi một ngày, trong cầm cố giới u ám và mờ mịt của Triều Sinh với rất nhiều vòng kẻ trên bia bắn, tầm Chu vừa nuốm đèn vừa rọi sáng nhưng mà đi đến hồng tâm, ghi lại rồi gặm rễ.

Truyện tất cả ngược không? thiệt là ko ngược xíu nào. Tuy vậy cái sự xoắn xít, nghĩ kỹ của Triều Sinh khiến cho người ta ghi nhớ. Ai cũng có hầu hết lúc, thậm chí còn một thời, một đời cứ quanh quẩn quanh nhưng mà sống theo quy luật. Sợ bước chân ra khỏi vòng tối an ninh của bản thân nhưng mà đi tới đầy đủ nơi không giống lạ. Sống theo cách mở lòng, chẳng bắt buộc lớn khôn, chẳng buộc phải nhìn người khác; sinh sống là bản thân và vì mình. Vậy truyện ngọt lắm không? Ngọt lắm, nhưng chưa hẳn kiểu ngọt ê răng, mà nó tự từ cùng thâm ngấm như nắng và nóng sớm. Chúng ta có thể tưởng tượng bản thân như một người theo dõi đang hưởng thụ một cỗ phim, cảm giác sự nhẹ nhàng, dể yêu thương qua ánh nhìn, hành vi và tiếng nói của nhân vật. Ở đó, bạn sẽ vừa xem vừa nở một niềm vui thật vơi từ phần nhiều giây ban đầu đến lúc kết thúc.

Chỉ nghe thấy giọng khoảng Chu, Triều Sinh cũng rất có xúc cảm an toàn, cũng ko muốn nói về người làm cho hai fan không vui nữa, đưa sang thủ thỉ của mình: “Hôm ni em đang xem phim anh đưa, siêu hay.”

Nghe thấy giọng cậu vui vẻ, trung bình Chu cũng êm ả hơn: “Thấy không, thời điểm em coi nam chính có nhớ mang lại anh không?”

“Nhớ đồ vật gi cơ?” Triều Sinh suy tư một chút, “Ờ, dòng cà vạt của anh ta, anh cũng có.”

“Không phải.” tầm Chu như cười cợt sát mặt tai cậu, “Anh cùng anh ta đa số muốn du ngoạn thế giới.”

“Ồ.”

“Anh ta thì dẫn theo vk con, mà lại anh chỉ việc dẫn theo em là đủ rồi.”

Một người như vậy này, chúng ta có thể không đổ không?

“Đúng rồi, em vẫn muốn xem kế hoạch du ngoạn của anh không?”

Triều Sinh không chút nghĩ về ngợi gật đầu, tầm Chu về nhà trọ nuốm một tấm phiên bản đồ quả đât sang, để trước phương diện Triều Sinh từ tốn trải ra, để cậu nhìn thấy những nét cây viết và mũi tên lung ta bừa bãi trên đó.

“Đầu tiên là Đông nam giới Á, Nga, Phần Lan, Thuỵ Điển, Iceland…” trung bình Chu cúi đầu sử dụng ngón tay chỉ chỉ, tâm sự trình trường đoản cú anh vẫn thuộc ở lòng từ bỏ lâu, “Nhưng giả dụ em có nơi nào đặc biệt ước ao đi, bọn họ cũng tất cả thể biến hóa lộ trình, có mấy nơi rất có thể điều chỉnh được.”

Triều Sinh nghe thấy trong giọng nói của trung bình Chu mơ hồ lòi ra chút hưng phấn, nhì mắt người đàn ông từ nhiên biểu lộ hào quang, cuốn hút sự chú ý của cậu. Triều Sinh đã từng thấy trong mắt không hề ít người cũng có cảm hứng tương tự, sẽ là một cảm hứng tự tin chỉ rất có thể nhìn trường đoản cú xa, mà hiện giờ cậu sờ tay cũng rất có thể với tới.

“Em cũng không rõ lắm, anh cảm thấy tương thích là được rồi.” Triều Sinh ngửa đầu nhìn anh, “Dù sao đó cũng là sở thích của anh, vậy thì đều tùy theo anh, em không có ý kiến.”

Tầm Chu lờ đờ cuộn tấm phiên bản đồ lại, “Cái anh muốn nhìn nhất không phải là cảnh sắc thế giới…”

Anh cuộn tấm bản đồ thành một hình trụ nhỏ, gác cạnh bên bàn, quay đầu nhìn Triều Sinh nói tiếp: “Mà là những lần đi cho tới một điểm đến lựa chọn mới, anh đều mong muốn người anh yêu gồm thể cũng chính vì nhìn thấy cảnh sắc ở đó, nở một thú vui xuất phát từ nội tâm.”

Triều Sinh ko hề không tin sức mạnh của câu nói này, không khác gì một mũi tên tràn đầy sức lực lao động rời khỏi cung, chuẩn chỉnh xác phun trúng hồng chổ chính giữa của cậu.

Nhưng mà, cậu cảm giác Tầm Chu quên một chuyện. Nếu như cậu thật sự rất có thể vì một cảnh quan tuyệt đẹp nhất nở một niềm vui xuất phân phát từ nội tâm, chỉ hoàn toàn có thể có một tại sao mà thôi: “Vì người đứng ở sát bên em, là anh.”

Gửi lời cảm ơn đến Liệp Nhân Đồng vày một item rất hay.

Cảm ơn Ếch vì mẩu truyện dể yêu thương được chuyển hóa thông qua câu tự của một bạn cũng dể yêu thương nốt. Vẫn câu nói: chờ đợi những sản phầm tiếp theo sau từ công ty Ếch kì diệu.

Xem thêm: Cách Cày Ip Nhanh Trong Lmht, Cách Kiếm Ip Nhanh Trong Lmht

*Tất cả gần như phần trích trong bài viết trên trích từ bạn dạng edit của echkidieu2029 – Ếch kì diệu

1: 15 am, 11032019

AJ.

——–