Kỹ nghệ lấy tây tóm tắt

     

Kỹ nghệ lấy Tây là một phóng sự của Vũ Trọng Phụng viết về số phận của một số người phụ nữ Việt Nam những năm 30s, vì hoàn cảnh xã hội, vì tiền mà phải làm cái nghề lấy Tây. Đọc Kỹ nghệ lấy Tây, với giọng văn trào phúng của Vũ Trọng Phụng ta vừa thấy buồn cười vừa thấy chua chát.“Đó là bà Cai. Tôi ngả mũ rồi vào. Đây là một gian… vừa là phòng khách, phòng ăn, và phòng ngủ. Có thể gọi là nhà thờ cũng được, vì bên cạnh cái giường tây gỗ, có thấy đóng một cái xích đông bên trên bày đồ thờ, thờ một cái tranh con hổ. Chẳng biết Sơn quân ngài có biết xơi bơ không? Ai đã chơi khăm, để ngay ở đây một hộp như muốn cúng ngài thế?” (

*
^_^)“Cái giường của một me Tây cũng như cái dùi khui của một thầy cảnh sát, cũng như cái búa của bác thợ rèn, cũng như cái cổ của một ông nghị viên Việt Nam. Trong cái kỹ nghệ lấy Tây, thợ chỉ làm việc trên giường”Những so sánh chua cay mà thật, ta thấy giá trị của người phụ nữ An Nam ngày ấy sao mà bé nhỏ mà khổ sở đến vậy.Bây giờ chúng ta hay trầm trồ trước vẻ đẹp của nhưng đứa con lai, họ trộn lẫn vẻ đẹp Á Âu, đẹp như những tác phẩm nghệ thuật, tất nhiên không phải tất cả nhưng đa phần là như vậy, nhưng ngày đó số phận của những đứa con lai, sản phẩm của những cuộc làm ăn ngã giá giữa những me Tây và những ông chồng Tây phương thì không được tốt đẹp như vậy, như tâm sự của một cô gái lai Suzanne:“Hạng người dám có gan hỏi tôi chẳng hạn thì không chắc đã được gia đình công nhận hẳn cho cái việc người ta làm. Nếu còn bị điều nọ tiếng kia thì khó chịu lắm. Vả lại chỉ say mê cái sắc đẹp một lúc, có khi rồi họ bỏ mình.


Bạn đang xem: Kỹ nghệ lấy tây tóm tắt


Xem thêm: Những Bài Thơ Hay Nhất Của Nhà Thơ Trần Đăng Khoa (Nhà Thơ), Thơ Trần Đăng Khoa


Xem thêm: Ngắm Trọn Bộ Ảnh Hot Girl And 9X Tha Rong, Hot Girl 9X


Ấy là noi những người gan nhất thì như thế. Còn những người sống theo cuộc đời nề nếp thì làm gì có can đảm hỏi một người lai? Là một người lai là một cái khổ. Người Tây đã không hẳn quý trọng mình, mà người Nam cũng không yêu thương hẳn mình. Ở cái xã hội quý phái Âu Tây, một ít máu An-nam trong huyết quản là một cái nhục. Ở cái xã hội quý phái người Nam, một ít máu Pháp trong huyết quản cũng chẳng là sự vinh. Giời ơi! Thì ra tôi không có Tổ quốc!”Cái công cuộc lấy chồng Tây ngẫm ra cũng phức tạp lắm, đọc rồi các bạn sẽ gặp những tú bà quyền uy, những cuộc cạnh tranh của các me Tây, những cuộc ngã giá,…Không biết khi tác giả viết như thế này là muốn châm biếm sự lai căng ngôn ngữ hay không chứ tôi thấy nói sao thì các me này giao tiếp ngoại ngữ hơn chúng ta bây giờ tuy nội dung của nó làm ta chỉ muốn thở dài.“Hôm ấy, me sừ Giăng đến chơi…– Ki e xen là? (Thị kia là ai?)– Ma ni-et. Bay dan, dơn, bố cu tốt! Toa vù loà ê-pu-dê? (Cháu tôi đấy. Nhà quê, trẻ, tốt lắm. Có muốn lấy không?)– Bay-dan? Vre? Đăng noa? Phét voa! (Nhà quê thật? Răng đen à? Xem nào).”

https://www.wattpad.com/14941069-k%E1%BB%B9-ngh%E1%BB%87-l%E1%BA%A5y-t%C3%A2y-v%C5%A9-tr%E1%BB%8Dng-ph%E1%BB%A5ng