Các bài văn về mẹ

     

Đi suốt cuộc đời, lòng mẹ vẫn theo con”

Mỗi người chỉ bao gồm một người mẹ, người đã mang nặng đẻ đau chín mon mười ngày, người đã tần tảo, vất vả nuôi dạy ta khôn lớn thành người. Mẹ như vầng thái dương chói lòa soi sáng ta bên trên mọi nẻo đường. Đọc những lời văn kể về mẹ của em, ta cảm nhận được vào đó chứa đựng tình cảm thương, sự trân trọng, biết ơn vô bờ bến của người bé với mẹ của bản thân.

Bạn đang xem: Các bài văn về mẹ


Nội dung bài xích viết


Bài văn kể về mẹ ngắn nhất

*

Bài văn mẫu kể về mẹ của em tuyệt nhất

Mẹ tôi là người khá nghiêm khắc. Hồi bé bỏng, tôi giỏi hỏi mẹ: “Sao mẹ xuất xắc khắt khe với nhỏ thế? Hay mẹ ko yêu con?”. Mẹ cười, xoa đầu tôi: “Con ngốc nghếch của mẹ, mẹ không yêu thương con thì yêu ai”. Mãi sau này, Lúc đã bao gồm chút khôn lớn, biết suy nghĩ, tôi mới hiểu được sự nghiêm khắc của mẹ chính là mẹ đang uốn nắn tôi, hy vọng tôi trở thành người hữu dụng mang đến xã hội.

Mẹ là người vất vả. Ngoài việc cơ quan mẹ phải đảm đương gần hết những việc vào nhà. Hằng ngày, cứ đi có tác dụng về là mẹ lại tiếp tục có tác dụng những việc đơn vị. Tôi còn nhỏ xíu, giúp mẹ được rất không nhiều. Mẹ nấu ăn rất ngon. Tôi ko bao giờ bỏ bữa bởi mẹ nấu ngon thừa. Bố bận đi công tác làm việc luôn buộc phải việc học hành của tôi cũng vày mẹ kèm cặp. Mẹ thường xuim kiểm tra bài bác vở của tôi, gồm bài xích như thế nào không hiểu mẹ giảng giải lại mang lại tôi. Buổi tối, bao giờ mẹ cũng là người đi ngủ ở đầu cuối. Trước lúc đi ngủ, mẹ vào coi tôi đã ngủ chưa, tất cả tung chăn ra ngoài không?… Mẹ cũng là người bạn thân nhất của tôi. Mỗi khi băn khoăn điều gì, mẹ sẽ là người đầu tiên tôi tâm sự, phân tách sẻ. Mẹ luôn lắng nghe những điều tôi nói, chỉ bảo cho tôi phương pháp vượt qua. Mẹ tôi thật tuyệt vời.

Tôi ko thể kể hết công sức to lớn lớn của mẹ. Câu ca dao “Cha mẹ nuôi nhỏ bằng trời bằng bể” cũng không nói hết được công phu của thân phụ me, Mẹ đã yêu thương thương tôi bằng tình yêu vô bờ bến, mẹ đã dạy dỗ tôi bằng cả tấm lòng của người mẹ. Tôi chỉ muốn sống thọ là đứa nhỏ nhỏ bé bỏng của mẹ. “Mẹ yêu thương của con, nhỏ yêu mẹ nhiều lắm” – tôi luôn muốn nói với mẹ câu đó. Tôi sẽ cố gắng học thật giỏi để xứng với tình thân của mẹ.

Bài văn mẫu kể về người mẹ của em

*

Bài văn kể về mẹ yêu mến của em

“Sinh bé ra vào bao nhiêu khó khăn nhọc. Mẹ ru yêu thương con tha thiết”.

Lúc nghe ca khúc này, tôi chợt nhớ đến hình dáng đấng sinh thành, người đã xuất hiện tôi, đã ko ngại khổ nuôi tôi khôn lớn. Và đó chính là mẹ, người luôn luôn đứng vị trí quan lại trọng nhất trong tâm địa trí tôi.

Thật vậy, vào gia đình, tôi thương nhất là mẹ vì chưng mẹ đã luôn luôn giành cho tổ ấm này một tình thương bao la, chẳng sao tả xiết. Thân hình nhỏ bé chăm chỉ có tác dụng việc thuộc đôi bờ vai gầy gầy đã gánh bao nhiêu cực khổ khiến tôi thương mẹ lắm. Tôi yêu thương nhất đôi bàn tay hằng ngày khám bệnh đến bệnh nhân, tối về lại phải chăm sóc gia đình, nấu những bữa cơm lạnh hổi rồi về đêm khi ánh trăng tròn lên rất cao, đôi bàn tay ấy chưa được yên giấc, tiếp tục vỗ vỗ quạt quạt ru chị em tôi chìm vào giấc ngủ cùng từ khuôn miệng xinh xắn của mẹ cất lên lời hát ru ngọt ngào nhưng mà tha thiết, đậm đà tình thương mênh mông của người mẹ dành cho những đứa con.

Mặc mặc dù vất vả đến thế nhưng mẹ tôi chẳng than lấy một lời, mẹ quả thật là người cứng rắn, biết cam chịu một giải pháp đáng khâm phục. Mẹ luôn luôn cẩn thận trong mọi việc, xong xuôi tốt và biết chịu trách rưới nhiệm từ những việc bản thân làm cho để làm cho gương tốt mang lại con cái. Tuy nhiên trong việc dạy dỗ nhỏ, mẹ là người rất tráng lệ và trang nghiêm. Mẹ luôn chỉ bảo mang đến chị em tôi những cái tốt loại tốt, từ những việc nhỏ nhặt như công việc nhà đến việc lớn như bí quyết ăn nói làm sao để cho đúng mực, thái độ cùng cách cư xử với mọi người làm sao cho phù hợp.

Mẹ quyên tâm đến mọi việc tôi làm cho, nếu tất cả việc gì ko vừa lòng mẹ liền trách với đối chiếu rõ cho tôi hiểu vì sao tôi cấm kị như vậy, tuy vậy tôi cũng không giận mẹ cơ mà ngược lại, tôi thấy kính trọng mẹ nhiều hơn. Trong gia đình là thế nhưng bên cạnh xã hội, mẹ là người hiền lành, dễ hòa đồng, biết biện pháp ứng xử trong mọi tình huống với điều đặc biệt ở mẹ khiến nhiều người quý mến là mẹ rất biết phương pháp ăn nói mang lại vừa lòng mọi người. Và tôi thấy mình thật may mắn khi được làm cho con của mẹ.

Kể về người mẹ của em

*

Văn mẫu kể về người mẹ mến yêu của em

Mỗi người chúng ta đều gồm mẹ, mẹ như vầng dương chói lòa, soi bước chân bé bên trên mọi nẻo đường đời. khi nghĩ về mẹ, biết từng nào cảm xúc ngập tràn vào tôi, từ thuở thơ bé đến lúc lớn khôn.

Qua bao thời gian, giờ đây, mẹ đã ko kể 30 tuổi nhưng hình như vẫn còn rất trẻ. Mẹ không cao lắm. Dáng người đầy đặn. Cái dáng vẻ của mẹ là dáng vẻ của người phụ nữ đã qua tuổi đôi mươi, trải qua nhiều năm mon vất vả. Thời gian thật tốt bụng . Nó đã giữ cho tóc mẹ một màu sắc hạt dẻ, trông rất trẻ trung, năng động. Mái tóc được uốn xoăn gọn gàng, phù hợp với gương mặt mẹ. Da mẹ không trắng nhưng rất ưa quan sát. Chẳng hiểu sao, khuôn mặt trái xoan của mẹ luôn tạo bắt buộc sự gần gũi, thân thiện.

Bởi vậy, trong công việc, hầu như ai cũng yêu quý mẹ. Nét mặt của mẹ rất hợp lý. Ngay từ lần đầu gặp mặt, bố đã bị say đắm bởi đôi mắt lung linh như biết nói của mẹ. Với đôi lông mi rậm, mẹ thật cá tính, mạnh mẽ. Cùng với đó là đôi mắt khổng lồ, đen láy như chứa bao điều trọng tâm sự luôn nhìn đàn bé với vẻ trìu mến, đầy yêu thương thương. Đôi môi dày, đỏ thắm cơ hội làm sao cũng cười tươi để lộ hàm răng trắng muốt, đều tăm tắp. Cũng ko thể quên được đôi bàn tay đầy vết chai sạn; đã dạy đến tôi những nét chữ đầu tiên, dìu dắt tôi bước đầu trên đường đời.

Mẹ tôi tần tảo sớm hôm chăm lo mang lại tôi cùng gia đình nhỏ, mỗi Lúc đi làm về dù rất mệt nhưng mẹ vẫn phải nấu cơm. Nhìn mẹ thật khổ nhưng tôi cũng chỉ gồm thể góp mẹ những việc tất cả thể làm được, hình ảnh của mẹ mỗi Lúc làm việc thời điểm làm sao cũng in sâu trong tim trí tôi. Tôi nhớ nhất một hôm, thời gian làm sao đó vào buổi tối, mẹ bảo tôi đi ngủ, tôi chỉ lên giường với giả vờ ngủ. Vì mẹ tôi là kế toán thù nên khi làm sao cũng làm cho việc với máy tính, đôi tay mẹ điêu luyện nhấn từng phím. Bỗng nhiên mẹ đứng dậy, tôi tưởng mẹ đã dứt việc nhưng không phải, mẹ đứng dậy là để đắp lại chăn cho em rồi mẹ lại ngồi vào bàn có tác dụng việc. Một cơ hội sau bỗng thấy mẹ cười, đang thắc mắc thì một ngọn gió lướt qua như muốn trả lời em: “Mẹ cười vị mẹ đang vui đấy” Câu trả lời này lại càng làm em thắc mắc:” Mẹ vui do việc gì nhỉ” Lần này thì cây bàng rung rung muốn nói “Mẹ vui vì được chăm sóc em đấy, cô bé”.

Nghĩ về mẹ, là nhớ về tình thân thương ấm áp mênh mông như biển Thái Bình. Trong đầu tôi vẫn vang dội câu thơ ngày nào:

“Dù nhỏ lớn vẫn là nhỏ của mẹ

Đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con”

Kể về người mẹ của em xuất xắc nhất

*

Văn mẫu kể về mẹ của em

Năm tháng trôi qua bên khung cửa nhỏ, giờ đây tôi đã trưởng thành còn mẹ tôi đã già đi hơi nhiều bởi vì bao xưa nay mẹ tần tảo vì tôi và vị gia đình nhỏ của mình. Hình ảnh người mẹ vẫn luôn luôn tồn tại trong tâm địa trí tôi với bao kỉ niệm đẹp đẽ.

Mẹ tôi cũng như bao người mẹ khác, thương bé cùng sẵn sàng mất mát, đánh đổi cả cuộc đời mình mang đến nhỏ. Nhưng đối với tôi, mẹ tôi đặc biệt hơn một chút, cũng có thể vị tình cảm thương, quý trọng của tôi dành cho mẹ mà tôi nhận thấy sự khác biệt đó. Mẹ tôi có cuộc sống vất vả, khó khăn hơn bất kể người mẹ khác, bố tôi đi làm xa yêu cầu chuyện gia đình, công việc, con cháu đều một tay mẹ tôi đảm nhận, cáng đáng. Mẹ tôi chỉ là một người dân cày nghèo, ngày ngày đầu tắt mặt tối với công việc đồng áng. Nhất là vào những ngày mùa, mẹ tôi bận rộn, dịp làm sao cũng luôn luôn chân luôn tay, khi đi gặt, cơ hội phơi thóc, phơi rơm rồi lúc thóc đã khô mẹ tôi lại cần mẫn rê từng thúng thóc, thế nào cho nó sạch trơn cùng không dính bụi đất nữa. Với tôi ,mẹ ko chỉ là một người nông dân chăm chỉ cần lao, mẹ còn là một một người phụ nữ tuyệt vời. Mẹ chăm lo rất nhiều đến gia đình nhưng mà luôn luôn lặng lặng một bản thân phụ trách tất cả.

Từ Khi tôi còn bé nhỏ, mẹ chăm sóc tôi từng chút một, không bao giờ để tôi phải đói hay ốm đau, mang lại tôi những thứ tôi đòi hỏi nhưng không trách mắng một lời. Tôi thấy thời điểm ấy bản thân thật ích kỷ lúc không nghĩ đến mẹ vất vả như thế nào. lúc lớn dần, tôi luôn nhắc bản thân phấn đấu để ko phụ công sinh thành của mẹ. Mẹ là người luôn luôn bên cạnh tôi những lúc nặng nề khăn, động viên tôi những dịp tôi buồn. Mẹ luôn quan tâm đến chị em công ty chúng tôi, vày vậy cho dù chỉ là một biểu hiện mệt mỏi, một chút ít ngán nản thì mẹ tôi sẽ đều nhận ra tức thì. Như khi tôi buồn vì chưng được điểm thấp môn tân oán, dù đã chạy ra mái hiên để khóc, tôi không muốn mẹ đi làm cho cực nhọc cơ mà lại phải lo lắng gì cho tôi nữa.

Nhưng Lúc đang chìm vào nỗi buồn của bản thân ấy thì một cánh tay dịu dàng đặt lên vai tôi, bàn tay khác thì ôm tôi vào lòng nhưng mà vỗ về. Mẹ hỏi tôi gồm việc gì xảy ra, cơ hội ấy tôi cảm thấy tủi thân cực kỳ, tôi òa khóc trong trái tim của mẹ và thổ lộ mọi chuyện. Mẹ ko những không trách mắng tôi nhưng an ủi tôi rất nhiều, mẹ nói được điểm thấp thì lần sau cố gắng lên là được, vày khóc cũng không giải quyết được vấn đề gì. Và lời nói làm cho tôi cảm động nhất của mẹ, đó là : “Mẹ tin con gái của mẹ sẽ làm được”. Mẹ tôi tin tưởng tôi như thế, tại sao tôi chỉ luôn làm cho mẹ thất vọng, tôi tự hứa với bản thân là phải luôn cố gắng, nỗ lực để ko phụ niềm tin ấy của mẹ.

Giờ tôi đã lớn khôn, tình thân giành cho mẹ đã nuôi dưỡng tôi , để tôi thành công như chính hôm nay. Mẹ thời gian như thế nào cũng nói với tôi rằng:” Đối với mẹ, niềm hạnh phúc nhất là khi nhìn thấy con thành công với hạnh phúc”. Câu nói ấy luôn luôn vang trong tâm địa trí tôi mãi không nguôi.

Văn mẫu lớp 6 kể về người mẹ của em

*

Văn mẫu lớp 6 kể về mẹ của em xúc động nhất

Năm mon trôi qua mặt khung cửa nhỏ, giờ đây tôi đã trưởng thành còn mẹ tôi đã già đi tương đối nhiều vì chưng bao lâu nay mẹ tần tảo vì tôi và vày gia đình nhỏ của bản thân. Hình ảnh người mẹ vẫn luôn tồn tại trong tâm địa trí tôi với bao kỉ niệm đẹp đẽ.

Mẹ tôi cũng như bao người mẹ không giống, thương nhỏ với sẵn sàng mất mát, đánh đổi cả cuộc đời bản thân đến con. Nhưng đối với tôi, mẹ tôi đặc biệt hơn một chút, cũng có thể vì tình thân thương, quý trọng của tôi giành cho mẹ mà lại tôi nhận thấy sự không giống biệt đó. Mẹ tôi tất cả cuộc sống vất vả, khó khăn hơn bất kể người mẹ khác, bố tôi đi làm xa yêu cầu chuyện gia đình, công việc, con cái đều một tay mẹ tôi đảm trách, cáng đáng. Mẹ tôi chỉ là một người nông dân nghèo, ngày ngày đầu tắt mặt tối với công việc đồng áng.

Nhất là vào những ngày mùa, mẹ tôi bận rộn, cơ hội như thế nào cũng luôn luôn chân luôn luôn tay, lúc đi gặt, cơ hội phơi thóc, phơi rơm rồi Lúc thóc đã khô mẹ tôi lại cần mẫn rê từng thúng thóc, sao để cho nó sạch bong cùng không dính bụi đất nữa. Với tôi, mẹ không chỉ là một người dân cày chăm chỉ cần lao, mẹ còn là một người phụ nữ tuyệt vời. Mẹ chăm lo rất nhiều cho gia đình nhưng luôn im lặng một mình đảm nhận tất cả. Từ Lúc tôi còn nhỏ xíu, mẹ chăm sóc tôi từng chút một, ko bao giờ để tôi phải đói tốt ốm đau, mang đến tôi những thứ tôi đòi hỏi nhưng mà ko trách rưới mắng một lời. Tôi thấy thời điểm ấy mình thật ích kỷ khi không nghĩ đến mẹ vất vả như thế như thế nào.

Khi lớn dần, tôi luôn nhắc bản thân phấn đấu để ko phụ công sinh thành của mẹ. Mẹ là người luôn luôn mặt cạnh tôi những thời gian cạnh tranh khăn, động viên tôi những cơ hội tôi buồn. Mẹ luôn luôn quyên tâm đến chị em công ty chúng tôi, bởi vậy dù chỉ là một biểu hiện mệt mỏi, một chút ít chán nản thì mẹ tôi sẽ đều nhận ra tức thì. Như lúc tôi buồn bởi vì được điểm thấp môn toán, cho dù đã chạy ra mái hiên để khóc, tôi không muốn mẹ đi làm cực nhọc mà lại phải lo lắng gì mang lại tôi nữa. Nhưng lúc đang chìm vào nỗi buồn của bản thân ấy thì một cánh tay dịu dàng đặt lên vai tôi, bàn tay không giống thì ôm tôi vào lòng cơ mà vỗ về. Mẹ hỏi tôi bao gồm việc gì xảy ra, lúc ấy tôi cảm thấy tủi thân vô cùng, tôi òa khóc trong lòng của mẹ với nói ra mọi chuyện. Mẹ không những không trách nát mắng tôi cơ mà an ủi tôi rất nhiều, mẹ nói được điểm thấp thì lần sau cố gắng lên là được, vì chưng khóc cũng ko giải quyết được vấn đề gì.Và lời nói có tác dụng tôi cảm động nhất của mẹ, đó là: “Mẹ tin con gái của mẹ sẽ làm cho được”. Mẹ tôi tin tưởng tôi như thế, tại sao tôi chỉ luôn có tác dụng mẹ thất vọng, tôi tự hứa với mình là phải luôn cố gắng, nỗ lực để không phụ niềm tin ấy của mẹ.

Giờ tôi đã lớn khôn, tình thân giành riêng cho mẹ đã nuôi dưỡng tôi, để tôi thành công xuất sắc như thiết yếu từ bây giờ. Mẹ thời điểm làm sao cũng nói với tôi rằng: “Đối với mẹ, niềm hạnh phúc nhất là khi quan sát thấy con thành công xuất sắc và hạnh phúc”. Câu nói ấy luôn luôn vang trong lòng trí tôi mãi không nguôi.

Kể về người mẹ yêu quý của em

*

Văn mẫu kể về người mẹ yêu thương của em

“Ầu ơ … Con ơi, bé ngủ mang lại ngoan…” Câu ca dao bà ru mẹ, mẹ ru con từ đời này qua đời không giống mà lại sao nghe vẫn cứ ngậm ngùi cùng domain authority diết đến thế! Mẹ thương nhỏ từ những câu hát ru đến lời thương, câu mắng và vào từng chiếc ôm dịu dàng…

Như bao người dân cày ở những vùng quê nghèo không giống, mẹ tôi là một người phụ nữ dân cày giản dị, chân chất. Mang vẻ đẹp của người phụ nữ Á Đông truyền thống, mẹ có dáng người cân nặng đối, gương mặt trái xoan ưa quan sát cùng nước domain authority đã không còn mịn màng bởi dạn dày sương gió. Cái dịu dàng với nhẹ nhàng đã thấm vào mẹ tôi từ lời ăn tiếng nói, dáng vẻ đi với cách ứng xử của mẹ với mọi người và với cuộc sống.

Mẹ tôi vẫn luôn sở hữu theo quan tiền niệm của những người dân cày những vùng quê nghèo: mong mỏi ước con mình chỉ cần chăm ngoan học giỏi thì chịu từng nào vất vả, đau khổ mẹ cũng chịu được. Những con người bởi vì cuộc sống mưu sinch mà lại luôn dang dở ước mơ với những con chữ bắt buộc đã gửi cả ước mơ cùng hạnh phúc của mình vào những bước chân đến trường của bé. Nhưng ngày ấy tôi ko hiểu được điều đó…

Từ khi tôi biết đến những nhỏ chữ và việc học, mẹ luôn luôn nhắc nhở tôi phải học, cố gắng học với học đến thật giỏi. Hoàn cảnh nhà không tồn tại điều kiện như bạn btrằn cùng trang lứa, nhưng mẹ ko bao giờ để mang đến tôi làm cho những việc mưu sinh, nặng nhọc của mẹ. Và tôi chỉ gồm việc học, học và học. Nhưng nhìn thấy mẹ bản thân, ngày ngày vất vả ngược xuôi, đi gom nhặt ve cnhị từ sáng sớm đến tối muộn mới về, tôi không chịu được. Tôi thường giúp mẹ phân loại đống ve sầu cnhì mà mẹ đã đem về. Mẹ ko đồng ý, nhưng vị tôi hứa là mình đã làm cho hoàn thành bài tập cứ xông vào đống ve sầu cnhì đề nghị mẹ cũng đành hết biện pháp.

Buổi tối hôm đó, tôi thấy mẹ về muộn hơn thường lệ. Chưa làm cho hoàn thành bài bác kiểm tra hôm đó, nhưng thấy mẹ về là tôi đã vội chạy ra đón. “Hôm ni công việc sẽ rất nhiều đây. Nhiều thế nàgiống hệt có thể để mẹ làm một mình rồi”- tôi nghĩ thế với chắc chắn sẽ phải góp mẹ. Tôi chắc chắn với mẹ là mình đã chấm dứt ngừng các bài xích tập, với cả học bài nữa. Vì vậy, mẹ gồm thể yên trung tâm để tôi góp mẹ. Vậy mà lại, công việc đến gần đêm mới chấm dứt, ko biết mẹ làm một mình thì đến bao giờ?

Thành tích của tôi luôn luôn rất tốt, đứng vào top đầu của lớp. Nhưng tối hôm trước, tôi đã ko có tác dụng bài bác. Vì thế, tôi nhận một con 0 đầu tiên trong bao nhiêu năm đi học của bản thân. “Làm sao bây giờ, mẹ cơ mà biết thì, thì …”, tôi không đủ can đảm tưởng tượng hậu quả đâu. Tôi ko sợ mẹ mắng, mẹ đánh mà chỉ sợ mẹ buồn thôi. Nhưng về công ty, tôi thấy mẹ ở đó, không nói năng gì cả. Mẹ đã biết rồi. Tôi lo lắng, rồi sợ hãi. Mẹ ko nói, mẹ chỉ khóc. Giọt nước mắt mẹ lăn nhiều năm xen với tiếng nức nở làm cho lòng tôi đau như cắt. Tôi ko thể chịu nổi như thế nên đã quyết định nói gì đó, nhưng tất cả chỉ có bố chữ “Con xin lỗi” được thốt ra.

Mẹ khóc bởi vì mẹ mà việc học của nhỏ mới bị ảnh hưởng. Mẹ đã không có tác dụng tốt vai trò người mẹ. Mẹ …

Cuối cùng mẹ cũng chịu nói. Đúng, đó là lỗi của mẹ. Mẹ đã không cho tôi được thể hiện tình yêu của mình với mẹ, phải tôi mới phải nói dối để có tác dụng thế. Mẹ đã dành cả tình thương mang lại tôi nhưng đã ko đúng bí quyết, mẹ đã ko hiểu tôi. Vì thế, cả tôi, cả mẹ đều ko đúng.

Và mẹ cùng tôi đã khóc. Những giọt nước mắt khởi đầu mang đến những niềm vui với tình cảm mới. Ngoài cơ, những tia nắng tiến thưởng mới rực rỡ đến như vậy.

Xem thêm: Hotface Muvik Lê Võ Ngọc Hân (@_Ngojchaan), Hotface Muvik Lê Võ Ngọc Hân Là Ai

Kể về người mẹ mếm mộ của em

*

Bài văn mẫu kể về mẹ xuất xắc nhất

Mỗi người bọn họ hiện ra đều bao gồm một người mẹ. Đó là người mang nặng đẻ đau, chăm lo với nuôi dưỡng bọn họ trưởng thành. Mẹ của em cũng như bao người mẹ không giống, đều rất yêu thương con cháu. Em rất yêu thương mẹ của em.

Mẹ năm ni đã gần 45 tuổi, mái đầu mẹ đã bắt đầu bao gồm những sợi tóc color bạc. Mỗi lần ngồi cạnh mẹ, mẹ lại bảo nhổ mang đến mẹ những sợi tóc đó. Người ta bảo với em rằng đó là dấu hiệu của tuổi già. Mà em thì ko muốn mẹ già đi một chút nào.

Gương mặt mẹ tròn, làn da bị sạm do rám nắng. Suốt ngày mẹ em có tác dụng việc đồng áng từ sáng sủa đến tối bắt buộc mẹ ko trắng như nhiều người khác. Nhưng em vẫn thích sờ vào má mẹ Lúc nằm ngủ. Vì em nhận ra sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ. Đôi mắt của mẹ em hiền lắm, mẹ cười mà lại mắt cũng biết cười.

Mẹ chăm sóc mang lại hai chị em rất cẩn thận, mỗi sáng sủa mẹ đều chuẩn bị cơm canh rất ngon đến em với tía ăn. Mẹ bảo bữa sáng quan lại trọng nhất đề xuất ko được bỏ bữa. Khi bọn chúng em đến trường, mẹ còn luôn luôn nhớ chuẩn bị khẩu trang cũng như nước uống bỏ vào trong túi. Mẹ luôn luôn là người phụ nữ chu đáo như vậy.

Mỗi Khi chị em em đi học, mẹ ở bên dọn dẹp rất ngăn nắp, vừa có tác dụng việc đồng vừa có tác dụng việc công ty nhưng chưa bao giờ mẹ than mệt mỏi. Mẹ bảo là người mẹ, người vợ thì cần phải đảm đang mới được nhiều người yêu thích.

Mẹ thường tốt tết tóc cho em mỗi Lúc em đến trường. Mẹ bảo rằng phải gọn gàng, sạch sẽ thì mới bao gồm thể học hành giỏi giang được. Mỗi Khi chúng em bị ốm đường nét mặt mẹ lo lắng chạy vạy khắp nơi để mua thuốc, nấu cháo đến hai chị em. Nhìn mẹ thời điểm ấy mà em thương vượt, chỉ muốn bản thân nkhô giòn khỏi để mẹ đỡ vất vả.

Cuối tuần mẹ hay dẫn nhì chị em đến thăm ông bà nội. Mẹ dọn dẹp, nấu cơm tươm tất mang lại cả đơn vị cùng ăn. Bà nội yêu thích mẹ lắm, vì chưng mẹ vừa hiền vừa đảm đang. Hàng buôn bản xung quanh em cũng rất yêu mến mẹ, vị mẹ xuất xắc giúp đỡ người khác.

Mẹ em là một người phụ nữ tuyệt vời. Em rất yêu dấu mẹ cùng mong mỏi mẹ luôn khỏe mạnh để sống mãi với em.

Văn mẫu kể về người mẹ của em

*

Văn mẫu kể về người mẹ thân thương của em

Trong gia đình em, bao gồm bố mẹ, ông bà với các em nữa. Nhưng người mà em yêu dấu nhất trên đời đó là mẹ em.

Năm ni mẹ em mới hơn 30 tuổi, nhưng khuôn mặt của mẹ lại có vẻ già hơn tuổi của bản thân. Trên gương mặt tròn đầy vẻ nhân từ phúc hậu, nơi khóe mắt đã in hằn nhiều vết chân chlặng của thời gian. Đôi môi mẹ luôn mỉm cười mặc dù có nhiều khi em làm việc không nên, mẹ vẫn nhẹ nmặt hàng dạy bảo nhưng mẹ ko hề nổi giận tuyệt la mắng em. Mái tóc mẹ đen như gỗ mun, dài ngang lưng, nhìn từ xa mẹ như một thiếu nữ với suối tóc dài, nhưng lúc mẹ làm việc lại khác, đôi bàn tay mẹ nhanh nhẹn búi mái đầu lên cao rồi tảo ra có tác dụng việc rất nhanh khô. Với dáng vẻ người mức độ vừa phải nhưng hơi gầy, Mặc dù vậy, thời gian mẹ làm cho việc thì không một ai chê trách được gì hết.

Đối với gia đình bản thân, mẹ là người phụ nữ hết sức chu đáo và tươm tất. Mẹ luôn mang đến bố nhỏ bọn chúng em từng bữa ăn, từng giấc ngủ. Những dịp em ốm, mẹ chăm sóc em từng li từng tí, mẹ sở hữu thuốc mang lại em uống, cả đêm ko ngủ để đắp khăn hạ sốt mang đến em, nấu đến em chén bát cháo giải cảm. Với em, mẹ vừa là bác sĩ, vừa là người thầy giáo đầu tiên của em. Trong khi, mẹ như một cuốn từ điển bách khoa toàn thư vào nhà, từ việc nhỏ tới việc lớn.

Em chỉ ước mình lớn thật nkhô giòn để có thể giúp mẹ, có tác dụng những việc vặt để mẹ đỡ mệt hơn. Em sẽ cố gắng tập nấu cơm, có tác dụng đồ ăn để nấu đến mẹ những bữa cơm ngon nhất.

Kể về người mẹ của em

*

Văn mẫu kể về người mẹ thương yêu của em

Mỗi người đều bao gồm một người mẹ. Đó là một chỗ dựa tinh thần rất lớn mà ai cũng phải đáng quý trọng. Mẹ tôi cũng vậy, mẹ luôn luôn luôn dành riêng tình yêu thương lớn nhất mang lại Cửa Hàng chúng tôi để bù đắp nỗi mất non về người thân phụ.

Tôi ra đời đã không thấy được mặt phụ thân. Đó là sự tổn thương rất lớn. Tuy vậy, nhưng mỗi khi ở bên mẹ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Năm tôi lên một tuổi, mẹ tôi phải đi làm thuê để kiếm tiền nuôi gia đình. Nào là đóng gạch, cuốc mướn… mẹ làm hết. Nghĩ đến đây nhưng mà tôi rưng rưng nước mắt. Số mẹ tôi thật khổ! Mẹ có tác dụng vất vả đến như vậy mà vẫn không đủ ăn đề xuất mẹ phải đi làm cho nghề dạy trẻ. May mắn lắm mẹ mới xin được vào một nơi ổn định.

Bàn tay mẹ tần tảo, đầy những vết chai sần. Đôi mắt thì quầng đen vì làm cho việc vất vả. Nhưng tôi biết, vào những ngày Tết trong khi mọi người đang vui đùa chạy nhảy thì mẹ lại ra phía bên ngoài vườn lặng lẽ ngồi khóc. Những giọt nước mắt chứa đọng chổ chính giữa hồn trong sáng, bình thường thủy của mẹ.

Mẹ thật là cao cả! Mẹ vẫn luôn luôn dõi theo từng bước đi của tôi như một động lực giúp tôi không ngừng học hỏi. Tôi còn nhớ có năm lúa thất (mất) mùa mẹ phải đi khuân vác gạch mướn cho người ta để kiếm tiền. Đôi vai mẹ bị trầy xước rất nhiều. Nhưng nó lại chưa đựng nhiều kỷ niệm đối với tôi. Đến bây giờ, mẹ vẫn không ngừng làm cho việc.

Có lẽ ông trời cấm đoán mẹ nghỉ. Tuy vậy, mẹ tất cả một trung khu hồn vẫn lạc quan tiền, yêu đời. Tôi thật cảm phục trước mẹ. Năm tháng qua đi, mẹ vẫn phải chịu đựng bao nỗi đắng cay, ngọt bùi. Mẹ như là một tia sáng sủa của đời bé. Tôi biết mẹ ấp ủ trong bản thân một nỗi hy vọng: “Không để cuộc đời bé lại giống bản thân phải gây dựng mang đến nhỏ một sự nghiệp”. Tôi biết vì tôi, mẹ gồm thể quyết tử tất cả, kể cả niềm vui. Vì thế mẹ rất nghiêm khắc Lúc tôi làm cho không nên việc.

Tôi thật khâm phục mẹ. Tôi phải phấn đấu để trở thành một người con ngoan để mẹ khỏi buồn lòng, để đền đáp lao động sinc dưỡng của mẹ. Mẹ là một người mẹ ko giống với người mẹ như thế nào. Trong mắt mẹ, tôi như là một hy vọng rực rỡ. Tôi vẫn luôn ghi nhớ câu nói: “Nếu mẹ được coi là dòng sông, bé là nước thì mẫu sông ko thể chảy được nếu thiếu nước”.

Kể về người mẹ của em

*

Văn mẫu kể về người mẹ của em

“Vũ trụ có nhiều kì quan tiền, nhưng kỳ quan liêu đẹp nhất là trái tyên ổn người mẹ…”

Ai đó đã từng nói với em như thế. Mẹ quả thực là tiếng gọi linh nghiệm nhất, gồm mẹ quả thực là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Mẹ đối với em sở hữu ý nghĩa cực kỳ quan liêu trọng, là món kim cương lớn nhất của em trong cuộc đời này.

Mỗi chúng ta, Khi có mặt đã được bảo bọc trong khoảng tay của mẹ. Mẹ vất vả chăm lo mang đến gia đình em nhiều năm, đến năm nay, mẹ đã bước qua dòng tuổi bốn mươi, đi hết gần nửa đời người. Mẹ hình thành vào một gia đình nông dân nhưng sau này lại trở thành một người công nhân. Cuộc sống vất vả, ko nhàn hạ như nhiều người phụ nữ không giống khiến mẹ quan sát tất cả vẻ già hơn so với tuổi thật. Dáng người mẹ gầy gầy, quan sát từ xa nhỏ bé xíu, ý muốn manh nhưng đôi vai gầy lại kiên cường khôn xiết. Mẹ gồm khuôn mặt trái xoan nhỏ, làn tóc đen thường búi gọn gàng sau gáy, sống mũi cao cao tkhô hanh tú cùng đôi mắt hiền từ ấm áp. Có lẽ do vậy nhưng cho dù chú ý vào những nếp nhăn mờ mờ nơi khóe mắt của mẹ, em vẫn cảm thấy mẹ hết sức dịu hiền, dễ gần.

Mẹ không bao giờ cười rộ lên nhưng chỉ hơi mỉm cười, hiền hậu với tạo cho người đối diện cảm giác ấm áp, dễ chịu. Ngày mới lập gia đình, mẹ và bố đều là dân cày, vừa chăm lo đồng lúa, vừa chăn nuôi gia cầm, gia cầm, lo mang đến chị em em. Sau này, bố đi có tác dụng ăn xa, mẹ cũng xin được vào một xí nghiệp ở địa phương, làm cho công nhân môi trường, chuyên quét dọn xung quanh Sảnh xưởng của nhà máy.

Vì công việc nên đôi tay của mẹ dần nhiều thêm vết chai sần, thô ráp. Đôi bàn tay ấy vẫn ngày ngày chuẩn bị chu đáo từng bữa cơm cho gia đình em, chăm lo cây cối, vật nuôi trong bên. Mẹ ra khỏi nhà từ sáng sủa, Khi ánh mặt trời bắt đầu bao che mọi cảnh vật với trở về vào khoảng chập tối. Một tuần cứ lặp đi lặp lại như vậy, thỉnh thoảng mới gồm ngày nghỉ và tan làm sớm.

Tuy bận rộn nhưng mẹ chưa bao giờ quên quyên tâm chị em em, mỗi tối mẹ vẫn dành thời gian trò chuyện, hỏi han tình hình học tập của nhì đứa, gồm chỗ làm sao ko hiểu, nếu mẹ giải được mẹ sẽ giúp. Mỗi lần em ốm, mẹ vẫn như thường lệ bao năm qua, cẩn thận nấu cháo, đắp khăn ướt, cài đặt thuốc với túc trực mặt cạnh đến đêm khuya, chờ em hạ sốt mới lặng trung ương.

Có những lần học bài đến khuya, em và chị gái đều gục đầu ngủ quên trên bàn học, mẹ mặc dù đi nằm từ sớm vẫn để ý, thấy vậy liền nhẹ nmặt hàng tắt đèn, thu dọn sách vở cùng buông màn cho chúng em. Nhiều lần, lo chúng em buổi sáng vội quà quên sách vở, mẹ còn coi kĩ thời khóa biểu, soạn đầy đủ đồ cần sử dụng, sách những môn, đặt ngay lập tức ngắn trong cặp sách cho cái đó em. Nhờ vậy nhưng mà chưa lần làm sao em quên đồ dùng học tập Lúc đến lớp.

Mẹ không chỉ là người mẹ dịu hiền, bao dung mà còn là người vợ mẫu mực, chu đáo. Bố xuất xắc đi có tác dụng xa nhưng mẹ luôn luôn ân cần gọi điện quyên tâm, thỉnh thoảng nhắc nhở bổ giữ gìn sức khỏe, lo lắng mọi việc trong đơn vị chu toàn, ko để bố bận vai trung phong. Mẹ luôn luôn dặn em ngoan ngoãn, cố gắng đừng có tác dụng phiền bố kẻo bố phiền lòng, ko yên chổ chính giữa có tác dụng việc. Mẹ cố gắng chăm lo mang đến chị em em đầy đủ, không thực sự sang chảnh nhưng bằng bạn bằng bnai lưng.

Đối với hàng xóm bóng giềng, mẹ là người hiền lành tốt bụng, luôn sẵn lòng góp đỡ Khi mọi người cần. Có lần bà cụ hàng xóm bị bệnh, không tồn tại con cái chăm sóc, mẹ ko ngại vất vả, ngày như thế nào cũng thanh lịch lo cơm nước, giặt giũ như đối với người thân ruột thịt. Nếu lỡ tất cả bận cũng dặn chị em em lịch sự giúp bà. Mọi người bao quanh ai cũng yêu mến mẹ.

Mẹ không chỉ chăm sóc, nuôi dưỡng em bên cạnh đó dạy em những bài bác học có tác dụng người, sống nhân hậu và ko ngừng cố gắng vươn liên, lạc quan, tin tưởng vào tương lai. Mẹ chính là niềm may mắn lớn lao của em. Em sẽ cố gắng phấn đấu trở thành người hữu dụng để ko phụ lòng mẹ, nỗ lực đến ngày có thể báo đáp công ơn, chăm sóc mang lại mẹ.

Xem thêm: Đạo Diễn Viên Thanh Hải : Mê Mẩn Bộ Ảnh Cổ Trang Của Diễn Viên Kiều Anh

Lúc đọc xong xuôi những lời văn kể về mẹ của em bên trên, ta càng thêm thấm thía về những vất vả, toan lo, tình thân của người mẹ dành cho bé to lớn đến nhường nào.”Ai còn mẹ xin đừng có tác dụng mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.”mẹ thì ngày một già đi, bà ko thể ở mặt ta lâu dài được. Vậy buộc phải lúc còn mẹ hãy trân trọng cùng yêu thương, chăm sóc mẹ của bản thân nhiều hơn, ko phụ lại kỳ vọng nhưng mẹ giành cho mình.

Từ khóa tra cứu kiếm:ta ve me cam dongViết văn xúc động về mẹ và tôiBài văn giỏi về mẹkể về mẹnhững bài bác văn ngắn kể về người mẹvan viet ve me

Chuyên mục: